Chương 1: Cô Vợ Trẻ

Đêm đã muộn, ánh trăng mỏng manh le lói qua những đám mây dày đặc, bao trùm ngôi làng nhỏ trong một bầu không khí u ám. Mai Linh nằm trằn trọc trên giường, ánh mắt chăm chú nhìn lên trần nhà, lòng cô nặng trĩu nỗi lo lắng về Hữu Nam, chồng cô, người đã đột ngột biến mất sau khi ra ngoài buôn bán hơn một tuần trước. Những ngày dài qua đi như những cơn mưa rả rích, càng làm cho nỗi buồn trong lòng cô thêm sâu nặng.
Đột nhiên, tiếng gọi “Con ơi” vang lên từ cái giếng sau vườn, âm thanh ấy như một lời thì thầm kỳ lạ, hòa quyện giữa thực và hư. Linh giật mình, ngồi bật dậy, đôi mắt to tròn mở lớn. Cô lắng nghe, tim đập thình thịch, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Tiếng gọi ấy có phải là của Hữu Nam không? Hay chỉ là một trò đùa quái gở của những linh hồn vất vưởng?
Cô đứng dậy, chân trần chạm vào sàn nhà lạnh lẽo, trong không khí có mùi ẩm mốc và hơi lạnh của đêm. Linh không thể kháng cự được sự thôi thúc phải tìm hiểu nguồn gốc của âm thanh ấy. Cô từ từ tiến ra ngoài, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu trong nhà chỉ đủ soi sáng con đường nhỏ dẫn ra vườn. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh, khiến cô rùng mình.
Khi bước đến bên giếng, Linh cảm thấy như có một lực hút vô hình kéo cô lại gần hơn. Giếng cổ, những viên gạch nứt nẻ và rêu phong, đứng đó như một chứng nhân của những bí mật đen tối. Ánh trăng chiếu rọi vào mặt nước bên trong, tạo nên những hình ảnh ma mị. Cô quỳ xuống, đôi tay nắm chặt thành giếng, mắt chăm chú nhìn xuống.
“Nam ơi, có phải anh không?” Cô gọi nhỏ, giọng lạc đi, như thể nói với chính mình. Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây, mang theo hơi thở của những bí ẩn chưa được giải mã.
Tim Linh đập mạnh, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô bỗng nhớ đến những câu chuyện mà bà cô đã kể về cái giếng này, nơi mà linh hồn oan khuất luôn chực chờ để mượn tiếng người sống. “Đừng lại gần, Linh ạ,” bà đã từng nói, “cái giếng ấy không chỉ là nước, mà còn là cạm bẫy.” Nhưng giờ đây, nỗi nhớ Hữu Nam khiến cô không thể chần chừ.
Tiếng gọi lại vang lên, mạnh mẽ hơn, “Con ơi!” Giọng nói như thể mang trong mình nỗi khát khao mãnh liệt. Linh cảm thấy hồn vía mình như muốn tan ra. Cô gắng gượng đứng dậy, không thể chịu nổi sự ám ảnh nữa, nhưng đôi chân như dính chặt vào đất. Cô muốn quay về, nhưng thứ gì đó trong sâu thẳm tâm hồn lại kéo cô lại gần hơn.
“Nam! Anh ở đâu?” Linh gào lên, lòng bỗng dâng trào nỗi sợ hãi. Cô cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng, trong khi bên ngoài là thế giới tự do. Giếng như có sức mạnh riêng, như thể nó đang gọi cô xuống sâu, vào những bóng tối vô tận.
Một giọt nước từ thành giếng nhỏ xuống, làm bắn tung tóe những gợn sóng. Linh nhìn theo, lòng cô như chùng xuống. Trong khoảnh khắc ấy, cô như nghe thấy tiếng lòng của giếng, tiếng của những oan hồn đang thầm thì, đang thì thầm những câu chuyện bi thương.
“Con ơi…” Tiếng gọi lại vang lên, lần này như một lời mời gọi không thể cưỡng lại. Cô muốn bước lùi lại, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh trên mặt đất. Linh cảm thấy một nỗi bồn chồn chực chờ, như một cơn bão sắp đổ bộ.
Cô cúi xuống gần hơn, đôi tay chạm vào bề mặt nước lạnh lẽo, cảm giác như có một luồng điện chạy qua cơ thể. Lúc này, một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo một âm thanh thì thào, làm Linh rùng mình. “Con ơi…” Giọng nói ấy, như thể đang cầu cứu, như thể đang giấu diếm điều gì đó ghê gớm.
“Đừng…” Linh thầm thì, nhưng không biết phải làm gì. Cô nhìn vào mặt nước, thấy hình ảnh phản chiếu của mình, nhưng lại có thêm một bóng hình khác, mờ ảo và đầy bí ẩn. Đôi mắt cô mở to, và giữa đêm tối, một nỗi sợ hãi tột cùng ập đến.
Cô đứng bật dậy, tim đập loạn xạ, quyết tâm quay lưng lại với cái giếng. Nhưng trước khi kịp bước đi, một cơn gió mạnh bỗng thổi qua, làm cô loạng choạng. Linh quay lại nhìn một lần nữa, bên trong giếng, mặt nước gợn sóng lăn tăn như đang nhảy múa, và giọng nói ấy lại vang lên, càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ ràng: “Con ơi…”
Trong lòng cô, một nỗi bất an dâng lên, như thể mọi thứ xung quanh đã thay đổi, và giếng không chỉ đơn thuần là một cái giếng. Nó đã trở thành cánh cổng dẫn đến những bí mật mà cô chưa bao giờ dám đối diện. Linh lùi lại từng bước, mỗi bước đi như một quyết định, và giữa không khí ngột ngạt của đêm, cô cảm nhận được rằng, cuộc đời của mình đã không còn như trước nữa.
Bóng đêm dần buông xuống, phủ lên ngôi làng một lớp mờ ảo. Mai Linh ngồi bên cửa sổ, ánh sáng từ chiếc đèn dầu hắt lên gương mặt phờ phạc của cô. Những tiếng gọi từ giếng vẫn chưa ngừng lại, như một bản nhạc ám ảnh, vang vọng trong tâm trí cô. “Con ơi…” Cô rùng mình, nhớ lại những lần Hữu Nam ôm cô vào lòng, thì thầm những lời ngọt ngào. Nhưng giờ đây, cái giếng ấy lại là nơi giam giữ những kỷ niệm đau thương.
Linh kéo chiếc chăn quanh người, cảm thấy lạnh lẽo không chỉ vì thời tiết mà còn vì sự vắng mặt của chồng. Cô không thể nhớ nổi lần cuối cùng anh cười với cô là khi nào. Từng ngày trôi qua, sự mất tích của Hữu Nam như một vết thương hở, không ngừng rỉ máu trong lòng cô. Cô không dám nghĩ tới những điều tồi tệ, nhưng những tiếng gọi từ giếng như một lời nhắc nhở rằng, có thể anh đã không còn nữa.
Bất chợt, một tiếng gõ cửa vang lên, làm Linh giật mình. Cô đứng dậy, mở cửa và thấy ông Tư, người già trong làng với bộ râu bạc và ánh mắt sâu thẳm. Ông Tư là người từng sống bên cái giếng, có nhiều câu chuyện bí ẩn về nó. Cô thầm nghĩ có thể ông sẽ cho cô một lời giải thích.
“Cháu tìm ông có việc gì không?” Linh hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Ông Tư nhìn cô, vẻ nghiêm nghị. “Ta có chuyện muốn nói. Nghe nói tiếng gọi từ giếng đã làm cháu lo lắng?”
Cô gật đầu, cảm giác như trái tim mình đang đập mạnh hơn. “Vâng, đêm nào cũng nghe thấy. Cháu… cháu nghĩ đó là tiếng của Nam.”
“Không phải đâu, Linh.” Ông Tư lắc đầu, giọng trầm ấm nhưng cũng đầy u ám. “Tiếng gọi ấy có thể không phải của người sống. Giếng này có lịch sử, nhiều oan hồn đã chịu đựng nỗi đau khi bị bỏ rơi. Những linh hồn này thường mượn tiếng của những người đã khuất để dụ dỗ người khác.”
Linh cảm thấy như bị một cái tát mạnh. “Ông nói gì vậy? Nam không thể… không thể là một trong số họ được!”
Ông Tư tiến lại gần, đôi mắt ông như đang nhìn thấu tâm can cô. “Ta không muốn làm cháu sợ, nhưng cần phải cảnh giác. Có những điều trong giếng không phải ai cũng có thể hiểu. Linh, nếu cháu không tìm ra sự thật, sẽ có nhiều người khác phải chịu đựng nỗi khổ này.”
Cô nuốt nước bọt, tâm trí quay cuồng. “Ông… ông có thể giúp cháu không? Cháu cần biết Nam đang ở đâu.”
Ông Tư chần chừ, rồi thở dài. “Ta sẽ giúp cháu, nhưng cháu phải chuẩn bị tinh thần. Những gì cháu sẽ thấy có thể rất đáng sợ. Linh, giếng không chỉ là nước, nó là một cánh cửa mở ra những bí mật đen tối.”
“Cháu không sợ,” Linh khẳng định, mặc dù bên trong cô, nỗi sợ hãi bắt đầu lan tỏa như một làn sóng. Cô không biết mình có thực sự đủ mạnh mẽ để đối diện với sự thật hay không.
Ông Tư nhìn cô, vẻ hài lòng lẫn lo lắng. “Tốt, cháu cần lòng dũng cảm. Hãy đến giếng vào lúc nửa đêm. Khi tiếng gọi vang lên, cháu hãy đứng đó, lắng nghe, và có thể ta sẽ tìm ra điều gì đó.”
Linh gật đầu, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Cháu sẽ đến. Cảm ơn ông.”
Khi ông Tư bước ra khỏi nhà, Linh cảm thấy một nỗi nặng trĩu trong lòng. Cô biết mình đang đứng trên bờ vực của một cái gì đó khủng khiếp, nhưng không thể ngăn mình tìm kiếm sự thật. Tiếng gọi từ giếng như đang thách thức cô, lôi kéo cô vào những điều không thể tưởng tượng nổi.
Khi ông Tư khuất bóng, cô ngồi lại bên cửa sổ, nhìn ra khoảng trời tối tăm. Những ngôi sao như những con mắt lấp lánh, nhưng không sao có thể xua tan đi nỗi lo âu trong lòng. Linh thở dài, quyết định rằng cô sẽ không để mình bị khuất phục. Dù cho giếng có chứa đựng những bí mật gì, cô sẽ tìm ra.
“Nam, anh ở đâu?” Cô thì thầm, nhưng câu hỏi ấy như một tiếng vọng trong không gian trống rỗng. Giếng vẫn đang chờ đợi, và cô cũng vậy.
Nửa đêm, ánh trăng dịu dàng rọi xuống vườn nhà, tạo thành những bóng đổ dài trên mặt đất. Cái giếng cổ nằm im lìm, như một bí mật đang chờ đợi, chực chờ để được khám phá. Linh ngồi bên bậu cửa sổ, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất, nhưng trong không gian tĩnh lặng ấy, chỉ có tiếng gió nhẹ nhàng xào xạc những chiếc lá. Cô cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn khi nhớ lại lời ông Tư: “Hãy đến giếng vào lúc nửa đêm…”
Cô đứng dậy, lòng đầy lo âu. Mặc dù đã quyết định, nhưng sự sợ hãi vẫn xâm chiếm tâm trí. Linh kéo chiếc áo khoác mỏng ra ngoài, như một cách tự trấn an bản thân. “Mình phải tìm ra sự thật,” cô nghĩ, “phải biết Nam đang ở đâu.”
Bước chân cô khẽ khàng trên con đường đất, mỗi bước đều như nặng nề hơn. Khi đến gần giếng, tiếng “Con ơi” vang lên, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. Giọng nói ấy cứa vào lòng cô, làm cho từng sợi dây thần kinh trong cơ thể căng lên. Cô nhìn xuống cái giếng, nơi bóng tối ngập tràn. Làn nước bên dưới phản chiếu ánh sáng mờ ảo của mặt trăng, nhưng lại không thể xóa đi cảm giác lạnh lẽo đang bao trùm.
“Nam, anh có ở đây không?” Linh thở hắt ra, giọng cô khẽ run rẩy. Chưa kịp nhận được câu trả lời, tiếng gọi lại vang lên, lần này mạnh mẽ và tha thiết hơn: “Con ơi!”
Cô nhắm chặt mắt lại, cảm giác như có ai đó đang lôi kéo mình về phía giếng. Linh chần chừ, nhưng rồi cảm giác quyết tâm lại trỗi dậy. Cô cúi xuống, đặt tay lên bờ giếng, cảm nhận được hơi nước bốc lên lạnh lẽo. “Nếu đó là Nam, mình sẽ không bỏ cuộc,” cô tự nhủ.
Khi tiếng gọi lại vang lên lần nữa, Linh rùng mình. Không thể chần chừ thêm, cô quyết định gọi lại: “Nam! Nếu là anh, hãy cho tôi biết!”
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau tiếng gọi, một cảm giác kỳ lạ tràn ngập không khí. Linh cảm thấy như có điều gì đó đang động đậy bên dưới. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán cô, nhưng cô vẫn đứng đó, chờ đợi, hy vọng. Rồi tiếng gọi lại vang lên lần nữa, nhưng lần này, nó không chỉ đơn thuần là tiếng của chồng cô. Giọng nói ấy như mang theo một nỗi buồn sâu thẳm, một lời kêu cứu từ tận đáy lòng.
Bỗng dưng, trong đầu cô hiện lên hình ảnh của Bích Thảo, cô bạn thân thiết nhưng cũng đầy toan tính. Nỗi nghi ngờ chợt ùa về, cô không thể không liên tưởng đến những lần Thảo lén lút nói chuyện với Nam. Linh cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên trong ngực. “Có thể nào họ đã… không?” Cô tự hỏi, tim đập mạnh vì suy nghĩ kinh hoàng ấy.
Một luồng gió lạnh thổi qua, khiến Linh rùng mình. Cô quay lại, nhìn vào bóng tối, như thể tìm kiếm một câu trả lời. “Thảo!” Cô gọi lớn, nhưng trong lòng cô biết, bất cứ ai cũng đều có thể trở thành kẻ phản bội trong câu chuyện này.
Trong lúc ấy, giọng nói lại vang lên, lần này không còn mang âm điệu tha thiết mà trở nên âm u hơn: “Con ơi…”. Linh đứng chết trân, cảm giác như có ai đó đang chực chờ từ trong bóng tối, chờ đợi để vồ lấy cô.
“Không thể nào!” Cô lùi lại, nhưng đôi chân như bị kẹt lại. Cô không thể thoát khỏi sự cuốn hút của giếng nước. Linh thở hổn hển, quyết định phải tìm ra sự thật ngay lập tức. Cô quay người chạy về nhà, lòng dấy lên một nỗi quyết tâm mãnh liệt.
“Phải tìm hiểu tất cả,” cô thầm nhủ. “Phải đối mặt với Thảo, phải hỏi Nam. Không thể để những âm mưu này tiếp diễn.” Khi vừa quay lưng, Linh lại cảm thấy như có đôi mắt đang dõi theo mình từ trong bóng tối của cái giếng.
Cô đi nhanh, nhưng nỗi lo lắng không ngừng gặm nhấm tâm trí. Cái giếng không chỉ là nơi chứa nước, mà còn là nơi ẩn chứa những bí mật đen tối, và giờ đây, nó đang trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Linh hít một hơi sâu, chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới, không chỉ với những điều ẩn khuất mà còn với cả lòng tin của mình.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận